Nói chuyện Tết ở Hà Nội
"Thịt mỡ, dưa hành, câu đối đỏ
Cây Nêu ngày Tết, bánh chưng xanh"
Bây giờ thì ở Hà nội người ta không còn thói quen trồng cây Nêu ngày Tết và vẽ cung bằng vôi trừ quỷ trước sân nhà nữa, từ khá lâu rồi, nghe nó cũ kỹ và hơi dị đoan (?) Riêng tôi thì thấy tiêng tiếc. Một nỗi nhớ không tên như cậu bé ngẩn ngơ để con chuồn chuông tre bay mất, như cô bé nhỏ làm gãy chiếc vòng đeo tay. Một chút hoài niệm.
Giá như người ta vẫn trồng cây nêu dán giấy xanh đỏ và treo đầy khánh cùng với những lời chúc tụng cũ như mảnh đất kinh thành mà mỗi năm lại chúc nhau nghe vẫn sướng. Giản dị vì cái tình người ở bên trong mỗi câu chúc ấy. Ở Hà nội bây giờ trước Tết Ta lại có cả Tết Tây. Noel và năm mới cũng là dịp để người ta chúc nhau và tặng quà. Cái cây thông của xứ lạnh, tòn ten dăm quả bóng pha-lê, mấy chú hề và dây đèn nhấp nháy nom cũng khá vui mắt nhưng nó lại cứ giả giả thế nào ấy, vào một ngày cũng Tết của người ta.
Giá như, lại giá như, ta dựng một cây Nêu ngày Tết. Chẳng tốn kém gì mà lại rất dân gian. Mua một thân tre tươi còn nguyên dăm cành lá, ra hàng Mã chọn dăm cuộn giấy điều. Khánh Chùa Hương mỗi năm mùa về cất trong xó tủ nay mang ra treo cho vui của vui nhà. Câu đối nhỏ viết đôi dòng nhắn nhủ, khách đến đầu năm hẳn sẽ bất ngờ.
Tết ở Hà nội bây giờ người ta chuộng XO. Tôi thì vẫn chung thành với anh nếp cái hoa vàng. Ngâm thêm chút mật ong rừng, mùng một Tết mà đem ra đãi khách chỉ lo người ta ngồi ì ra đấy không về thì đại hạn! Chả là rượu ngon
Bánh chưng từ lâu rồi cũng ít nhà gói lấy. Cái anh dịch vụ làm hỏng mất cả thú chơi truyền thống dẫu biết rằng "muốn ăn phải lăn vào bếp": ngâm đỗ, vo gạo, rửa lá, tước lá, làm thịt, chẻ lạt...chẳng phải chuyện chơi. Tiêng tiếc. Kể ra thì nhà ta năm nay cứ gói hơn chục chiếc vừa lấy không khí vừa dạy con cháu học nghề. Gói bánh chưng bằng khuôn thì không chấp, anh nào khéo tay gói "chay" mà bánh vẫn vuông thì mới gọi là tài. Luộc xong lá không vỡ, góc không bục, lạt còn nguyên ngay ngắn, thế cũng gọi là cao thủ.
"Tháng Giêng là tháng ăn chơi..." các cụ ngày xưa ước định như thế nhưng thật ra thì người ta đã "ăn chơi" ngay từ trước Tết rồi. Chà, đây mới gọi là lúc sướng! Ngày 23 Táo Công cưỡi cá chép chầu Giời. Tết đến nơi rồi muốn lười cũng phải dọn qua cái nhà cái cửa, kẻo năm mới chúng bạn đến cười chê anh này ăn ở cả năm như...chuột! Thứ đến là Hoa. Ngoài sân thì bày mấy chậu cúc râu rồng, vừa điệu, vừa sang lại có vẻ chơi chơi. Trong nhà thì nhất quyết không thể thiếu một cành đào phai Nhật tân nhất là năm sau người ta san phẳng làng hoa xây nhà cho kế hoạch 2008 (thằng nào ký cái quyết định ấy cứ gọi là cả năm cho sống với đồ giả: hoa đào giả, cơm canh giả, vợ giả luôn cho biết thân ).
Cái thú vào tận vườn chọn hoa thì không gì sánh nổi. Những năm Đào được vụ chỉ đứng trên đê dõi theo những sắc đào đỏ li ti chạy mãi ra tận ngoài bãi là đã thấy sướng.Cả tháng trước đã "găm" với chủ vườn mấy cành thật đẹp nhưng tôi vẫn thích len lỏi, lang thang lạc bước trong cả một rừng đào bất tận ấy. Để có thể cảm thấy cả mùa xuân đang nao nức. Thỉnh thoảng có Tết hứng lên chơi đào thế, cái anh này thì lại quá công phu. Chọn đi chọn lại, ngắm thế, tỉa cành, đặt cọc rồi mà thỉnh thoảng vẫn ghé qua nhắc nhở kẻo chủ vườn sướng lỗ nhĩ với một tay ôn vật nào đó mà bán phứt đi, quên cả lời hẹn thì tiếc lắm. Hoa Đào là tinh tuý của đất trời, là niềm vui của năm mới nhưng cái cây mang Lộc vào nhà thì lại phải kể đến anh Quất. Không nhanh chân nhanh tay đến vườn từ sau khi người ta đảo gốc mà giữ trước thì mấy cây thế đẹp, tán tròn, quả to bán hết nhanh lắm.
Rồi lại hoa. Kể ăn chơi công phu theo kiểu các cụ ngày trước thì trên bàn cứ phải có bát Thuỷ Tiên ra hoa đúng sáng mùng Một Tết. Con cháu ngày nay tinh hoa rơi rụng, kiên nhẫn bay tiêu theo tốc độcủa Gu-gờn (Google) nên tỉa hết cả bao tải củ rồi đem cho hàng xóm nuôi lợn. Tôi thì cứ giản tiện, hoặc là bầy một chậu cúc gấm trong cái bát sứ Giang Tây cho nó có vẻ truyền thống, hay là theo lối Tây học trịnh trọng một lọ pha-lê chém cạnh cùng dăm bông thược dược, đồng tiền, vi-ô-lét...cũng tươm ra phết.
Nhà cửa khang trang rồi chớ đừng quên cái...bụng! Thịt mỡ bây giờ làm người ta sợ béo nhưng chắc chẳng ai dại gì mà kiêng cái món "dưa hành". Mấy ngày Tết liên miên "tha hương...ẩm thực" tha hồ cứ gọi là sơn hào hải vị...tối về nhà mở tủ lạnh nhón dăm củ kiệu, ngồi uống bia là nhất!
(st.)
Forums:
- Log in to post comments
carmen
Tue, 2005-02-08 11:13
Permalink
Re:Nói chuyện Tết ở Hà Nội