Đậu phụ
Nhân dịp vào box tôi xin kể câu chuyện vui về đậu phụ.
Ở một ngôi chùa nọ quanh năm sương mù bao phủ, thanh tịnh đến là thanh tịnh, tĩnh mịch đến là tĩnh mịch, có một chú tiểu và một cụ sư già. Trong cái thanh tịnh của không gian ấy, hỡi ôi có ai ngờ chú tiểu lại có một cái cảm khoái về một trân kì bảo được xưng là thiên hạ đệ nhất ẩm vốn có nguồn gốc từ cái xứ Korea xa xôi và giá lạnh, và người ta vẫn thường thấy có một người đầu trọc lóc có mặt trong các trang viên dọc theo "RTC street". Vào một hôm thời tiết se lanh, nhưng hôm ấy thật khác hẳn với mọi hôm, chú tiểu đi đến một địa điểm theo lời chỉ dẫn của sư cụ vì sư cụ có chút việc bận. Đó là môt tửu trang quán rất lớn và lộng lẫy "di o gi" trên đường tàu bây giấy mà dân gian vẫn thường gọi là "cầy tơ bảy món", lúc chú tiểu đi ra người ta thấy chú cầm một cái hộp rất to mà theo lời chủ quán thì đó là vài cân đậu phụ gọi là tấm lòng thành của một phật tử với chùa.
Forums:
- Log in to post comments